15:38 EDT Thứ tư, 10/08/2022
TOÀN ĐẢNG, TOÀN DÂN, TOÀN QUÂN HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH!

Menu

Chuyên đề sáng kiến
Hướng dẫn nghiệp vụ
Án lệ
PBGDPL tỉnh
Trang công bố bản án Tòa án
Bộ pháp điển

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 105

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 104


Hôm nayHôm nay : 29122

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 262764

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 11680674

Tin tức » Trao đổi pháp luật »

Hoc tap HCM
Chúc mừng năm mới
Quang cao giua trang

Vì sao bản án hình sự sơ thẩm bị cấp phúc thẩm hủy để điều tra lại?

Thứ hai - 12/10/2015 21:13
Qua công tác thực hành quyền công tố và kiểm sát xét xử phúc thẩm vụ án “Cố ý gây thương tích do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng”, Viện KSND tỉnh Quảng Ngãi nhận thấy cấp sơ thẩm chưa xác định được thời điểm phát sinh, thời điểm kết thúc của: Phòng vệ chính đáng, quy định tại Điều 15 BLHS.

Nội dung vụ án:
Đặng Quang Anh,  và Lê Văn Vân cùng là công nhân của Xí nghiêp Sông Đà 10.2 thuộc Công ty cổ phần Sông Đà 10 đang tham gia thi công xây dựng thủy điện Đăk Rinh thuộc huyện Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi. Do có mâu thuẩn trước đó, nên vào ngày 04/11/2013 biết Lê Văn Vân về quê nên bị cáo Anh có ý định chặn đường đánh Vân để trả thù, Anh rủ Lê Thanh Hòa cùng đi xuống đoạn đường thuộc xã Sơn Thượng, huyện Sơn Hà để chặn đường đánh Vân, Hòa đồng ý. Để thực hiện ý đồ đánh Vân trả thù, Anh chuẩn bị hung khí: 01 con dao loại dao chọc tiết lợn dài 42cm và một khúc cây gỗ keo dài 1,28m, đường kính 04cm. Anh đưa khúc cây cho Hòa giữ.
Khoảng 09 giờ cùng ngày, Anh phát hiện Vân điều khiển xe máy mang BKS: 81F5- 6831 xuống đến gần chỗ Anh đứng thì Anh nói to để cho Hòa nghe:" Nó đây rồi". Hòa nghe Anh nói nhưng không ra chặn đánh Vân mà quay mặt vào lề đường để Vân đi qua. Khi Vân điều khiển xe đi đến thì Anh cầm dao bước ra đường và hô to:" Thằng Vân dừng lại" nhưng Vân không dừng mà điều khiển xe né qua bên trái theo chiều đi của Vân. Ngay lập tức, Anh cầm dao ở bên tay phải phóng về phía Vân làm con dao xuyên thủng mũ bảo hiểm và cắm vào đầu Vân. Vân tiếp tục điều khiển xe đi xuống một đoạn khoảng 20m thì bỏ xe ngã bên lề đường, tháo mũ bảo hiểm để rút con dao dính trong mũ bảo hiểm làm mũi dao bị gãy và dính trong đầu Vân. Thấy vậy, Anh chạy ngược lên và nói với Hòa:"Hòa mày đưa cây gậy cho Anh". Nghe Anh nói thì Hòa chạy xuống nhặt lấy đoạn gỗ keo ném xuống cho Anh. Anh nhặt đoạn gỗ keo và chạy xuống đánh mạnh vào sau lưng Vân ( trượt đốt sống L4 ra trước độ I: tỉ lệ 25%) . Lúc này, Vân vừa rút được con dao khỏi mủ bảo hiểm, Vân cầm dao ở tay phải chém Anh một nhát trúng vào cẳng tay trái làm gãy tay và đoạn gỗ keo văng khỏi tay Anh. Do tay trái bị gãy và chảy nhiều máu nên Anh dùng tay phải nắm giữ tay trái rồi quỳ xuống lề đường nói với Vân:"Tao bị gãy tay rồi, tao xin mày, mày tha cho tao" nhưng Vân vẫn dùng dao chém Anh nhiều nhát vào vùng đầu mặt và ngực của Anh gây thương tích.
 Tại bản Kết luận giám định pháp y về thương tích số 273/2013/GĐPY ngày 11/12/2013 của Phòng giám định pháp y bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi kết luận thương tích Lê Văn Vân là: 01 sẹo đỉnh phải dài 4,5cm ( tỷ lệ 05%); trượt đốt sống L4 ra trước độ I + hủy eo cung sống ( tỷ lệ 25%), tổng tỷ lệ thương tích của Lê Văn Vân là 30%.
*Tại bản Kết luận giám định pháp y về tỷ lệ thương tích số 43/2014/GĐPY ngày 12/3/2014 của Phòng Giám định pháp y Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi kết luận tổn thương trên người Đặng Quang Anh là: 02 sẹo vùng má phải dài:  02cm và 05cm; 01 sẹo môi trên phải dài 02cm; 06 sẹo phần mềm vùng cẳng tay phải, cánh tay phải, cẳng tay trái, ngực phải kích thước vừa; gãy răng 1.3; gãy thân xương trụ tay trái đã kết hợp xương; gãy xương gò má phải. Tỷ lệ thương tích của Đặng Quang Anh là 34%.
* Bản án hình sự sơ thẩm số: 11/2015 ngày 31/7/2015 của Tòa án nhân dân huyện tuyên bố bị cáo: Đặng Quang Anh và Lê Thanh Hòa phạm tội: Cố ý gây thương tích, quy định tại khoản 2, Điều 104 BLHS; bị cáo Lê Văn Vân phạm tội: Cố ý gây thương tích do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng, quy định tại khoản 1, Điều 106 BLHS.
-Áp dụng khoản 2, Điều 104; điểm b, p khoản 1,2 Điều 46; Điều 20; 33; 53 và Điều 47 BLHS xử phạt bị cáo Đặng Quang Anh 06  tháng tù, được trừ thời hạn tạm giam từ ngày 06/6/2014 đến ngày 08/8/2014.
 -Áp dụng khoản 2, Điều 104; điểm b, p khoản 1,2 Điều 46; Điều 20; 60; 53 và Điều 47 BLHS xử phạt bị cáo Lê Thanh Hòa 06 tháng  tù nhưng cho hưởng án treo, thời gian thử thách 12 tháng.
- Áp dụng khoản  1, Điều 106; điểm h khoản 1 Điều 46 và Điều 33  BLHS xử phạt bị cáo Lê Văn Vân  06 tháng tù, thời hạn tù tính từ ngày bắt  đi thi hành án.
Ngày 03/8/2015 bị cáo Lê Văn Vân kháng cáo nội dung: yêu cầu cấp phúc thẩm tuyên bị cáo không phạm tội và không bồi thường.
Ngày 08/8/2015 bị cáo Đặng Quang Anh kháng cáo xin  được hưởng án treo.
         
* Cấp sơ thẩm khởi tố,truy tố, xét xử Lê Văn Vân về tội: Cố ý gây thương tích do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng, quy định tại khoản 1, Điều 106 BLHS là chưa đảm bảo, bởi vì:
- Hành vi của Đặng Quang Anh và Lê Thanh Hòa bàn nhau chặn đường đánh Vân để trả thù cho Anh, nên hai bị cáo Anh và Hòa chuẩn bị hung khí là con dao phay dài 42 cm và một khúc cây gỗ keo dài 1,28m để đánh Vân. Khi Vân điều khiển xe mô tô đi xuống Vân hoàn toàn không biết Anh và Hòa đang đứng chặn đường để đánh mình. Nên khi xuống đoạn đường xã Sơn Thượng thì bất ngờ bị Anh và Hòa chặn đường, nhưng Vân vẫn cho xe chạy qua Hòa trước, sau đó chạy đến chỗ Anh thì Anh cầm dao bảo đứng lại, nhưng Vân không đứng mà lách xe chay qua Anh, thì ngay lập tức Anh dùng dao phóng vào đầu Vân làm dao xuyên qua mũ bảo hiểm cắm dính vào đầu của Vân, lúc này Vân vẫn cho xe chạy khoảng 20m thấy đầu nặng buốt, máu chảy, thì cho xe ngã bên đường và lấy tay để rút dao ra khỏi đầu và mũ. Còn Anh ngay sau khi phóng dao cắm vào đầu của Vân rồi, Anh không dừng lại mà bảo Hòa đưa khúc cây gỗ chuẩn bị sẵn chạy theo đến chỗ Vân và cầm cây đánh mạnh vào lưng Vân ( giám định: trượt đốt sống L4 ra trước độ I: 25%), cùng lúc này Vân rút dao ra khởi đầu và khỏi mũ bảo hiểm và dùng dao chém vào tay của Anh làm khúc cây rơi khỏi tay Anh, Anh bị gãy tay trái. Lúc này thấy đâu quá và biết bị gãy tay trái nên Anh nói với Vân: “Tao bị gãy tay rồi, tao xin mày”, nhưng Vân không dừng lại mà tiếp tục chém  nhiều nhát vào mặt, đầu và đâm vào ngực của Anh.
Như vậy: trong khi Vân đang bị thương tích ở đầu, mũi dao gãy mắc trong đầu, nhưng Anh không dừng lại mà tiếp tục dùng cây dài 1,28 m đánh mạnh vào lưng của Vân, tại thời điểm này nếu Vân không dùng dao chống trả thì Anh sẽ không dừng lại mà tiếp tục đánh Vân,  vì Anh đang còn cầm cây và chưa kết thúc việc tấn công (đánh Vân ), mục đích đánh trả thù cho nên động cơ phạm tội của Anh đối với Vân rất cao và quyết liệt, trong khi Vân đang bị thương và đang bị Anh tấn công quyết liệt, nên Vân lựa chọn cách chống trả dùng dao rút ra từ mũ bảo hiểm chém vào tay của Anh nhằm ngăn chặn hành vi tấn công của Anh đối với mình. Vì vậy hành vi này của Vân được xem  là phòng vệ chính đáng.
Còn sau khi Anh đã biết mình bị Vân chém gãy tay trái, làm rơi khúc cây ra khỏi tay,  lúc này tay phải ôm tay trái và nói với Vân: “ Tao gãy tay rồi, tao xin mày” nhưng Vân vẫn tiếp tục tấn công gây thương tích cho Anh, một loạt hành vi chém, đâm Anh được xem là vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng, trong trường hợp này gọi là phòng vệ quá muộn, vì hành vi tấn công của Anh đã kết thúc do Anh bị gãy tay và đã xin Vân.
Lẽ ra cấp sơ thẩm phải giám định thương tật của Anh tách thương tật bị Vân chém lúc Vân phòng vệ chính đáng ra vì phòng vệ chính đáng không phải chịu trách nhiệm hình sự. Còn giám định thương tật với những thương tích sau khi kết thúc phòng vệ chính đáng để Vân chịu trách nhiệm hình sự về thương tật của hành vi vượt quá này. Nhưng cấp sơ thẩm không thấy được, không đánh giá được việc phòng vệ chính đáng của Vân mà lại đánh giá từ đầu đến cuối hành vi của Vân là vướt quá giới hạn phòng vệ chính đáng, cho nên giám định thương tật của Anh tổng cộng là 34% để khởi tố Lê Văn Vân theo khoản 1, Điều 106 BLHS là chưa đánh giá hết diễn biến hành vi của các bên trong vụ án này, chưa xác định được thời điểm phát sinh phòng vệ chính đáng và thời điểm kết thúc phòng vệ chính đáng; thời điểm vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng ( phòng vệ quá muộn).
Từ những sai lầm của cấp sơ thẩm như trên, tại phiên tòa xét xử phúc thẩm ngày 25/9/2015, HĐXX phúc thẩm chấp nhận đề nghị của Viện kiểm sát tỉnh Quảng Ngãi: căn cứ điểm c, khoản 2, Điều 248 và khoản 1, Điều 250 BLTTHS hủy bản án hình sự sơ thẩm số 11/2015 ngày 31/7/2015 của Tòa án nhân dân huyện để điều tra lại.

Tác giả bài viết: Phùng Thanh Liễu - Phòng 7, Viện kiểm sát tỉnh Quảng Ngãi

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn:

Những tin cũ hơn:

 

Thông báo mới

Ban Tuyên truyền VKSND tỉnh: V/v Triển khai tổ chức tuyên truyền kỷ niệm 110 nãm Ngày sinh ðồng chí Chủ tịch Hội ðồng Nhà nýớc Võ Chi Công (07/8/1912 – 07/8/2022)
Ban Tuyên truyền VKSND tỉnh: V/v Triển khai tổ chức tuyên truyền kỷ niệm 75 nãm Ngày Thýõng binh – Liệt sỹ (27/7/1947 – 27/7/2022)
Ban tuyên truyền VKSND tỉnh: V/v Tham gia cuộc thi trực tuyến “Tìm hiểu pháp luật về cải cách thủ tục hành chính” trên địa bàn tỉnh Quảng Ngãi
UBND tỉnh: Về việc chấp hành quy định về phòng, chống tác hại của rượu, bia
Kế hoạch tổ chức thực hiện Ngày Pháp luật nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam nãm 2022 của ngành KSND tỉnh Quảng Ngãi
Kế hoạch Tham gia Hội thao ngành Kiểm sát nhân dân “Cúp Báo Bảo vệ pháp luật lần thứ XI” và Tuyên truyền tìm hiểu về truyền thống 62 năm của Ngành Kiểm sát nhân dân (26/7/1960-26/7/2022)
Phát động tham gia Giải Búa liềm vàng lần thứ VII – năm 2022 trong ngành KSND
Chương trình công tác tuyên truyền năm 2022 của Viện KSND tỉnh Quảng Ngãi
Kế hoạch tuyên truyền năm 2022 của Viện KSND tối cao
Kế hoạch Phát động phong trào thi đua Ngành Kiểm sát nhân dân thi đua rèn luyện theo lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh “Công minh, chính trực, khách quan, thận trọng, khiêm tốn”
Lịch tiếp công dân
Kết quả xử lý đơn
Tin báo tố giác
Kế hoạch - Tài chính
Chuyển đổi số
Nét đẹp Kiểm sát

Ảnh hoạt động

Đăng nhập thành viên